Lý Hành Ca lại liếc nhìn Thanh Thiên ma tôn ở đằng xa, nở nụ cười như có như không.
Trong lòng Thanh Thiên ma tôn chợt rùng mình.
Hắn có ý định bỏ trốn.
Nhưng do dự một lát, hắn vẫn bay đến trước mặt Lý Hành Ca, khom lưng cúi đầu, vẻ mặt nịnh hót nói: "Ma chủ, Ma chủ thần uy cái thế, tiên phúc vĩnh hưởng, thọ ngang trời đất, lòng kính ngưỡng của ta đối với ngài cuồn cuộn như nước sông dâng trào, liên miên bất tuyệt..."




